Wednesday, 31 December 2014

Ai là kẻ giết người ?

( ĐỌC BÁO GIÙM BẠN, BÂY GIỜ TÔI SẼ MỞ CHUYÊN MỤC NÀY Ở ĐÂY )
Ai là kẻ giết người ?

( ĐỌC BÁO GIÙM BẠN, BÂY GIỜ TÔI SẼ MỞ CHUYÊN MỤC NÀY Ở ĐÂY )

bài báo đây, hãy đọc đi, và tôi sẽ đọc hộ anh chị dưới đây :

 http://dantri.com.vn/phap-luat/tu-hinh-ke-trom-cho-ban-chet-3-nguoi-truy-duoi-o-sai-gon-1014107.htm

Quá oan cho anh trộm chó, lũ tòa chó chết xử theo dư luận.


Anh trộm chó ( thực ra đéo phải trộm, anh ta chỉ vớt con chó hoang ở đất công,) và bị truy đuổi.

Giờ tôi gọi các anh là những người vợt chó hoang quả-cảm.


tôi trích :

"Bảo liền lấy xe máy chở Phương và Hữu cầm theo 3 MÃ TẤU đuổi bắt băng trộm chó."

 Vậy là 3 anh này đã vi phạp luật giao thông như kẹp 3 , không mũ, và lạng lách đánh võng ( tội lạng lách do vừa đuổi vừa chém, có mà tay lái giời cũng phải lạng lách). và sử dụng vũ khí (mã tấu) chém người.

 Rõ ràng, chỉ với 1 cú điện thoại, các anh đã có 3 cây mã tấu ngay lập tức, đíc thị các anh cũng có chẩn bị trước hoặc các anh cũng là đâm thuê chém mướn chuyên nghiệp.

Nếu ko thoát,  người vợt chó hoang quả-cảm sẽ bị đánh chết, vậy anh tự vệ là chính đáng,

 bọn kia có thể đuổi theo để cướp hết những gì anh có, thậm chí cả mạng anh.
 Vậy anh có thể chống trả, và cú bắn ngược của anh chỉ hoàn toàn là tự vệ.
à, giờ đây có tòa án xử theo dư luận lũ bần nông nữa haha, anh chị hả hê chứ ???

 Cú bắn của anh KHÔNG gây chết người, ko bắn vào anh điều khiển xe, nhưng khiến anh điều kiển xe lao vào tường, chết tốt.

 Lưu ý tình tiết anh bị bắn trúng với nguồn điện 240v ko chết ngay, anh chết trên đường đến  viện với đa chấn thương.


Theo anh chị, với 3 thàng với 3 mã tấu hò hét đuổi theo sau, anh chị có chống trả ko hay phanh xe, quỳ và phó mạng mình cho số-phận??

Tôi  lại trích :

"Khi đến gần, Phương và Hữu dùng mã tấu chém Hiếu, An nhưng không trúng. Bảo tiếp tục tăng ga đuổi theo liền bị Hiếu rút súng điện bắn, mũi tên chệch qua người Bảo và trúng vào tay Phương khiến anh này cùng Hữu bị điện giật té xuống đường." hết cmn trích.

Như vậy, mấy anh bị ngã chết đã muốn chém chết  " những người vợt chó hoang quả-cảm." bạn tôi.

Vậy thì bắn trả là chuẩn rồi, đcm 3 thàng chúng nó với 3 mã tấu . chúng nó muốn chém các anh chết thì các anh cũng có quyền tự vệ. và cú bắn trả khiến nó ngã xe ở tốc độ cao mà chết.

  Mà chó, cũng đéo phải của chúng nó, chúng nó chỉ muốn chém các anh chứ nhà chúng đéo có chó.


 (phiên tòa của dân, do dân, vì dân)


Chà chà, tử hình "những người vợt chó hoang quả-cảm". chỉ vì con cẩu truy đuổi lạc lái lao vào tường hahaha.

Hỡi ôi công lí, tôi chửi thàng tòa và công lí của lũ lừa các bạn.


Các anh, "những người vợt chó hoang quả-cảm" đã bị đánh chết ngoài đường như những con chó ko luật pháp.


 và khi có cả luật pháp, các anh vẫn phải chết chỉ do sẽ làm thỏa mãn lũ bần nông thả chó rông khắp nơi cắn càn người lương thiện.


 (phiên tòa của dân, do dân, vì dân)




Saturday, 27 December 2014

xe buýt cho liền bà

Giống như  băng vệ sinh dành cho nữ. xe bus dành cho nữ cũng.

 Công tu xe bus là 1 doanh nghiệp, họ có quyền làm gì đó để kiếm thêm khách.


 Và xe bus dành cho nữ là 1 chiêu của họ. Những ông bố khó tính lo cho con gái bị sàm sỡ phải đưa con đi học bằng xe mái, hay nhưng anh hay ghen lo người yêu bị bọn đực rựa xoa mông...  giờ iêm tâm hơn khi để cô gái lên xe bus.


 Trên thế giới, bus cho liền bà vô thiên lủng



ảnh ăn cáp 


 từ mê hi cô, brazin, ấn độ , abc vvv, tất nhiên các nước khắt khe với nữ quyền như  hồi giáo là dĩ nhiên, tôi ko lôi ra vì lo các bạn bảo tôi so sánh ko fe phờ lây.


 Mà nhiều bạn chửi Ấn độ nhiều hiếp dâm, tôi xin cược luôn VN trên phân Ấn độ đó,  bạn đưa 1 vụ ấn độ hiếp, tôi đưa 10 vụ vn hiếp, ai hết nguồn là thua, chơi ko??

 Đó là chưa nói, dân số bạn thua dân số ấn độ 10 lần ( làm tròn cho vui) nhẽ ra,  phải chấp ngược lại, vn 1, Ấn 10 mới đúng.

  Nói về quấy rầy tình dục, VN các bạn là vô địch đó.

  Vậy tại sao các bạn chửi xe bus cho các cô gái, ko phải nó đang giúp chính bạn và người yêu và con gái và người nhà các bạn hay sao?

 Có thêm 1 sự lựa chọn thì vui hơn 1 chút chứ ? sao các bạn chửi ? 


ảnh ăn cáp 

ở trên xe, các cô bé lưỡng bề thọ địch, bát dái bủa vây, ko cựa đc. 



 ảnh ăn cắp 


 Mấy anh vô lại tranh thủ chen lấn móc túi, tất nhiên giờ thì các anh ko thể móc nữa,  chia buồn với các anh.

 1 xe bus cho các liền bà là chính xác, hãy hướng tới khách hàng của mình, hỡi các anh xe bus hanoi.
 Tôi khen các anh, và hãy để thời gian chứng minh các anh đúng.

 kệ mẹ lũ chó sủa trăng.


Wednesday, 24 December 2014

Mùa hoa cải tàn

 bài nài đăng báo đảng ở đây 
Chỉ là câu chuyện nhỏ ở một vườn cải cuối mùa, nhưng nó nhắc nhở bạn trong bất cứ hoàn cảnh nào, trước khi dùng lời đao to búa lớn miệt thị ai đó, hãy tìm hiểu ngọn nguồn.
Trên mạng face book, các diễn đàn phượt đang thi nhau chửi một vài bức ảnh mới được đưa lên, trong đó có nhiều bạn đang dẫm, nhảy hoặc nằm lên hoa cải trắng.
Các diễn đàn sôi sục những lời chửi rủa ý thức người dẫm lên hoa, vì theo lời anh tác giả bức ảnh, anh dẫm lên hoa cho bõ 10 nghìn đồng đã trả.
Theo tôi, đây hoàn toàn là lời bông đùa của anh, và tôi phải đi tìm hiểu gốc vấn đề.
Mộc Châu là một  huyện vùng cao, cách hà Nội 200km, chuyên canh cây chè và nuôi bò sữa, cả hai đều khá nổi tiếng ở Việt Nam.
Hoa cải Mộc Châu có hai loại, hoa cải vàng và hoa trắng, cây cải vàng có thể ép làm dầu, cây cải trắng dùng để cho bò ăn.
 - 1
Mùa nở rộ vào giữa tháng 11 dương, hết tháng 12, cây cải sẽ tàn và bị nhổ để nuôi bò sữa.
Khi cây cải ra hoa, nghĩa là nó đã ở dốc bên kia của cuộc đời.
Trở lại bức ảnh, thì anh nằm lên hoa và các bạn trả 10 nghìn để vào, một mức giá rẻ.
Vào đúng mùa tức một tháng trước, giá trông xe là 20 nghìn đồng/xe, giá vào vườn chụp là 20 - 30 nghìn đồng/người, anh chủ vườn có thể kiếm tiền triệu trong ngày chỉ trông xe và thu tiền khách vào chụp ảnh.
Tôi thì đoán, giờ hoa đã tàn, anh chủ vườn sẽ cắt cho bò nay mai, và anh quyết định giảm giá còn 10 nghìn đồng/người và cho dân phượt thoải mái vào đập phá.
 - 2
Đó là lí do tác giả bức ảnh có thể nằm hay chạy nhảy trên thảm hoa mà anh chủ vườn không phiền lòng.
Ở Việt Nam, tư duy của số đông hay nghĩ, hoa chỉ dùng để ngắm, ngửi và tặng, chứ ko nghĩ, có loại hoa chỉ để... cho bò ăn.
Mộc Châu mùa hoa cải trắng cho bò ăn đã hết, giờ đến mùa hoa mơ, hoa mận và sau đó dĩ nhiên là hoa đào rừng. Người Hà Nội thường lên rất đông mọi năm để mua đào rừng.
Anh tác giả bức ảnh bị chửi dẫm đạp hoa cải, theo tôi là anh bị oan, vì anh chủ vườn không thắc mắc gì chuyện đó, thì tại sao “cư dân mạng “ lại dậy sóng thóa mạ anh và các bạn anh?
Một vấn đề, cần tìm hiểu rõ căn nguyên trước khi chửi chứ?
Hay các bạn ở các trang phượt chửi chỉ để người ta biết mình là có ý thức bảo tồn gìn giữ?
Ý thức giữ gìn vười cải trắng cho chủ vườn là rất tốt, nhưng khi bạn dùng những lời đao to búa lớn để miệt thị một ai đó, thiết nghĩ cũng lên tìm hiểu đến tận ngọn nguồn.

Sunday, 21 December 2014

1 ngìn caravan tầu


 (bài biên sử dụng ý tưởng và ăn phong của 2 Các-Mác lừng danh quán Bựa : Weet hoy và Man from rusian.)


Tại sao tầu sang lừa chỉ ăn Mì gói??? 

Các bạn nghĩ Tầu không muốn ăn quán ăn của các bạn hay sao?? Tầu muốn cắn mì tôm hay ca la thầu hay lương khô theo caravan hay ko??? 
Các bạn có biết, khi người Tầu vào quán của các bạn, các bạn chém họ 100 $ cho 1 đĩa bò, và các bạn kể ra và cười hố hố vì chơi khăm đc bọn trọc phú đến từ phương bắc!!!! 


Các bạn chặt chém khách Tầu, như thể bất kì ai trong số khách đó vừa giết bố các bạn, và các bạn hả hê khi đạt đc mục đích hạ-đẳng của loài nhược tiểu?.


Và giờ, các bạn trách nó chỉ vào khách sạn 5 sao ăn, hay vào quán của người Hoa , hay mang mì tôm theo nấu ăn, mà không tự hỏi, tại sao người Hoa không vào quán ăn của các bạn?? 
Do các bạn và đồng bào của các bạn bài tầu đó chứ, họ chỉ bị lừa đến lần 2 là tất cả, vâng tất cả bọn họ, ỉa mẹ vào mấy cái quán ăn Việt của các bạn mà món ăn nào cũng nồng nồng mùi thắng cố.

Các bạn, lũ nhược tiểu, luôn nung nấu 1 mối thù truyền kiếp với người Hoa, giống như cách 1 thàng bần nông ghét anh địa chủ.

Và các bạn cố tình chơi đểu họ kiểu hạ đẳng mỗi khi có dịp, giống cái cách đc ca ngợi trong các truyện cười nhạt nhẽo của anh trạng quỳnh xiển bột hay 3 giai tú xuất.

 lũ lừa hèn hạ tiểu nông, luôn sợ hãi 1 cái gì đó từ phương bắc, mà ko hiểu chính xác là cái gì, anh gọi đó là nỗi sợ truyền kiếp....

 Các bạn, lũ hạ đẳng sống ko bằng chết, sợ từ 1000 cái xe cắm trại của Tầu sợ đi hahahaha.

 Các bạn sẽ sánh vai với các cường quốc năm châu kiểu gì, khi sợ 1 đoàn xe??? có bạn thảo luận với anh, nó dùng xăng làm bom, phá nổ cầu hahaha,  hay có bạn nói, nó tranh thủ đánh dấu tọa độ hahahaha.... 


Nói thì nói, tộc Lừa các bạn có khiếu hài ước khiến anh cười đến phun cả cứt non.

à anh kể chuyện hehe, mồng 6 tết năm ngoái, anh bú bia ở lê ngọc hân, anh lái 2 cái xe cổ renon của Pháp 2 cánh ngược 195x anh ko nhớ lắm, nhưng Hanoi chỉ có 1 cái đó. 
có 2 bạn thanh niên người Hoa thích và chụp ảnh, anh đang bú bia, anh bỏ đó chạy ra, cô gái nói đc tiếng Anh, anh mở của xe, mời họ ngồi vào và chụp ảnh cho họ, anh cũng chỉ cho họ cái biển đồng nhỏ bắn tên chủ xe và lịch sử ( ngắn ngắn ) về cái xe, 2 bạn người Hoa đó rất vui. 




(xe tôi kể trong truyện, lai lịch xem ở đây


 Sau đó anh mời họ uống đôi cốc bia, nói chuyện tý ty vì họ tiếng anh kém, họ đến từ Xiêng-an anh nghe thế biết thê, và họ rất thân thiện, nó nói họ thích VN. 


 Anh thì mong, họ ko bị người việt các bạn chặt chém để mất công anh đã thiện chí với họ. 
Tại sao các bạn ko coi họ là bạn, mà luôn coi họ là thù??? 
Có bạn nào giải thích cho anh không??

 Có bạn nào giải thích cho anh, khi các bạn chém đc khách tầu 200k cho 1 đĩa rau muống xào, các bạn kể nhau nghe và tự hào đó là lòng ái-quốc??? 

Hay đó chỉ là nỗi hả hê giống như 1 anh bần nông khố rách khi lén đái đc lên mộ bố anh địa chủ??

 Từ chối 1 đoàn xe thì anh kệ các bạn và xứ các bạn, nhưng anh ko hiểu sao, nhiều bạn hoan hỉ đến thế?? các bạn vừa đuổi đc 1 đoàn quân xâm lược hay sao???

ko phải các bạn trả 200 nghin mĩ kim chỉ đc quảng cáo 30 s trên BBC, CNN hay New York times?


Trong khi 1000k xe đi dọc đất nươc các bạn? chụp ảnh là quảng cáo miễn phí phong cảnh và bờ biển trên đất nước các bạn trên mạng ủy bảy (Weibo) hay gì đó của họ?? cho 1 tỷ dân xem ??? 

Các bạn chê tiền do các bạn đã giàu hả?? anh không nghĩ thế .

 Khi các bạn nghèo hèn sống cạnh thàng đại tài chủ, các bạn cần nịnh nó chứ ? .


Các bạn quét sạch ngõ, thậm chỉ trải chiếu điều để ngựa nó dẫm lên khi qua ngõ chứ?? để nó thấy bạn có thiện chí, nó cho 1 chân móc cống, hay cọ toa lét, hay cắt cỏ ngựa, để bạn kiếm tiền mua cho con bạn sách mới áo hoa chứ?? 
Nhưng các bạn lại rào đường các bạn lại, và cố gắng đứng lên ghế để cao bằng nó. tất cả những việc đó có làm bạn giàu hơn không??

TQ là 1 cường quốc, điều đó có cần chứng minh không?? 1 quốc gia có diện tích rộng lớn luôn là 1 quốc gia hùng-mạnh. Suy vi thì sẽ teo tóp như hình 1 con rươi.
Nền kinh tế thứ nhì thế giới có nói lên cho các bạn cái gì không?? 

Nhưng các bạn không hề tự hào khi được làm hàng xóm của thàng giàu, các bạn cứ hóng sang thằng giàu hơn bên kia thái bình dương, trong khi chính các bạn, đáng buồn thay, đã đuổi nó đi.

Các bạn có 1 anh đại tài chủ dễ tính sát nách, nhưng các bạn luôn lừa nó. 

 Những sản vật chất lượng kém đều nhờ tầu tiêu thụ.
 
Nó mua tôm của các bạn, thì các bạn chỉ tử tế lúc đầu, khi chúng nó đã tin bạn, thì các bạn lấp tức nhồi thạch rau câu vào tôm cho nặng, bơm nước vào dưa cho nặng để kiếm lời hơn nữa. 
Rồi khi chúng nó phát hiện và không mua của các bạn, thì lập tức các ban đồng thanh chửi vọng sang nó. 
Nhưng cac bạn chỉ biết chửi nó, chứ không bao giờ chửi chính mình. nó chỉ giam dưa của các bạn 1 tuần là lòi đuôi gian-phi, dưa của các bạn thối hết do quá nhiều nước bên trong. 



(Chưa đến cửa khẩu nhưng nhiều dưa hấu đã thối rữa, vứt khắp đường , ảnh ăn cắp)




 Nếu nó mua dưa đó thì chưa kịp qua 1 tỉnh của nó, dưa đã hỏng hết rồi. các bạn lừa nó 1 lần hay 2 lần là cùng, lừa mãi sao đc??

Các bạn biết tại sao nó sang mua lợn, chúng nó chọn lợn mỡ không?? không lẽ chúng không biết ăn thịt nạc??
Là do các bạn nuôi lợn siêu nạc bàng hóa chất, bằng thức ăn tạo nạc giả, chúng nó biết rõ điều đó hơn ai hết.

Các bạn mới là quân đểu giả không biết trọng chữ tín khi làm ăn, các bạn cũng là quân mồm to nhất khi chửi-vọng. 


Các bạn thoát Khựa đc thì tốt quá, nhưng các bạn xem lại mình là ai, và tầm tới đâu??
Các bạn không làm được 1 con vít đủ chuẩn, thì thoát lên giời hả???

Làm người, phải biết mình là ai chứ??

Monday, 15 December 2014

way tầu và Tết

Dành cho bợm nhậu Tết nài.

Nếu diệu say, Đi ô tô thì cần gì?? 

Nếu có tiền mua ô tô cả tỷ mà diệu say vẫn bẻ là tôi chê, đi taxi 100k hơn hay đối diện với 25 củ tiền phạt hơn??? dcm anh mua đc ô tô rồi mà còn ngu thế??


Khỏi bàn ô tô nữa nhé.

Bài nài dành cho way tầu.

Phóng way tầu, các anh cần gì??

Thẻ bài, đeo vào cổ, trên thẻ ghi rõ họ tên, nhóm máu, địa chỉ và số điện thoại liên lạc ( đéo phải số của anh mà là số vợ anh hay số bố mẹ anh, vì khi ngã đập đầu vào vỉa ba toa, thì sẽ mất hết ) . thẻ bài bày cần sợi dây chắc để sure nó đéo mất. 

Tại sao phải nhóm máu?? vì tan nạn sẽ mất máu, việc xác định nhóm máu mất 1 cơsố time, xác định xong có khi hồn du con mẹ nó địa phủ rồi, vậy phải cần ghi nhóm máu, 1 giây cũng quí.

Tính mạng đó.

Nếu đéo có thẻ bài, thì đéo ai cứu anh đâu, bác sĩ tốt bụng cũng đéo cứu đc, vì đéo có thông tin đồng nghĩa với đéo có tiền đồng nghĩa đéo có ai mở kho cấp thuốc tê cấp máu lẫn dụng cụ mổ cấp cứu.

  Bác sĩ còn bận với bọn cấp cứu khác, tết thì nhờ giời, tai nạn way tầu say diệu đông gấp 10 ngày thường.

Khi đéo có thông tin, anh nằm lạnh lẽo trên hành lang viện đéo khác gì 1 con chó chết, bác sĩ tốt bụng sẽ xếp anh nằm thẳng cẳng, buộc ngón tay ngón chân anh lại, để nhập quan cho thảng thớm.


  Thế là thay vì về nhà, anh lên thảng niết-bàn.


Nếu đéo có thẻ bài, hãy nhét 1 mảnh giấy ép platic ghi thông tin như thẻ bài vào túi quần trước khi đi nhậu, đừng nhét vào ví, vì như đã nói, khi đập đầu xuống đất, tất cả sẽ mất hết...

Mà tốt nhất, hãy lắc não trước khi say xỉn đạp nổ way tầu.



                                                            (ảnh ăn cắp)

Đàn ông Việt Nam bao giờ lớn?

 Bài nài đăng báo đảng ở đây 


Đàn ông Việt Nam bao giờ lớn? 


Thứ hai, 15/12/2014, 18:04 (GMT+7)
Đàn ông uống rượu đã đủ lớn để chịu trách nhiệm cho hành động của mình, vậy mà có hẳn một ủy ban đang lo cho việc nhậu say của các anh. Nhất các anh bợm nhậu rồi nhé!
Đó là các anh bợm nhậu, chính quyền đang thảo luận một mô hình do Ủy ban An toàn giao thông quốc gia (UBATGTQG) phối hợp với Hiệp hội Rượu - bia - nước giải khát xây dựng "Điểm kinh doanh bia rượu an toàn giao thông", dự kiến thí điểm tại ba thành phố lớn là Hà Nội, Đà Nẵng và TP.HCM.
Qua đó, các anh uống rượu say xỉn sẽ được nhà hàng sẽ kết nối với xe ôm, taxi, hoặc phân công chính nhân viên mình đưa khách hàng về. Còn các phương tiện đi lại như xe máy, ôtô sẽ có dịch vụ để qua đêm cho khách hàng, tránh tình trạng uống say đi về sẽ dễ gây tai nạn.
Nhất các anh bợm nhậu rồi nhé!
Nhưng nhà hàng nào sẽ thỏa mãn yêu cầu đó?
Nếu những nhà hàng to rộng đắt tiền đủ điều kiện của UBATGTQG, có nến hồng vang đỏ và khăn trải bàn trắng muốt, tôi thấy khách hàng đưa bạn gái hay gia đình vào đó, họ nói chuyện nhỏ nhỏ và chưa thấy ai say đến đập đầu xuống đất.
Say bò lê bò càng thường là những quán nhậu vỉa hè, bia rượu đậu phụ mắm tôm tung tóe, vang động tiếng hò dô 1 2 3.
Có quán nhậu duy nhất là 1 cái mẹt hay cái tủ lấn chiếm trên vỉa hè, khi thấy dân phòng cả khách lẫn chủ cầm ghế bàn chạy trối chết, những quán như vậy khó có thể đủ điều kiện của UBATGTQG đặt ra.
 - 1
Một người đàn ông say đang ra sức cãi lực lượng CSGT. Ảnh: GTVT
Mà tại sao nhà hàng phải có trách nhiệm với những anh uống rượu? Rõ ràng những anh đàn ông to xác đó thừa biết mình sẽ đi đâu, uống cái gì, với ai, và phải tự kiềm chế bản thân chứ? Nếu biết sẽ say, họ sẽ phải tự biết cách đi về bằng taxi hay đi bộ…
Ở phương Tây, nếu lái xe, không ai dám uống nhiều hơn 2 cốc bia, đó là giới hạn của máy đo nồng độ, nếu quá vạch, anh bợm sẽ bị phạt tiền hoặc tù, hoặc cả 2.
Luật pháp bên Tây rất nghiêm, không có chuyện từ chối thổi hơi đo độ cồn vì như vậy, anh bợm mặc định bị phạt ngay nhiều nhất là 6 tháng tù, cấm lái xe 3 năm, và phạt 5 nghìn £ (xấp xỉ 180 triệu vnd).
Ở phương Tây, họ bắt người chứ không bắt chỉ phương tiện như Việt Nam. Điều này làm dân Anh không dám lái xe khi trót uống quá 2 cốc.
Vậy cách duy nhất để đối phó với các anh say lái xe, là phạt nặng, công an đã có phép để phạt đến 25 triệu cho một vụ say rượu lái xe, và có vẻ đã có khá nhiều anh sợ.
Ở một diễn đàn về ô tô, rất nhiều anh đã đồng tình với việc công an đóng giả làm khách nhậu và cung cấp thông tin bằng điện thoại để đồng đội bắt những anh uống rượu mà cố tình lái ô tô. Chỉ cần phạt nặng nhiều người, thậm chí phạt tù, là người dân tự khắc biết cần phải làm gì, lúc đó tôi tin, những công ty đưa bợm nhậu về nhà sẽ mọc lên như nấm.
Những bợm nhậu trong dịp Tết này cũng lưu ý, tại sao các anh không đi taxi tốn 100 nghìn, thay vì có khả năng đối mặt với mức phạt lên tới 25 triệu đồng, thu bằng lái và tạm giữ xe 1 tháng.
Những anh đi xe máy bị phạt nhẹ hơn nhiều, cao nhất chỉ 1 triệu, nhưng khả năng ngã đập đầu vào vỉa hè, tỉnh dậy trong viện và mất tất cả là rất cao, các anh cũng cần cân nhắc.
Người đàn ông uống rượu đã đủ lớn để chịu trách nhiệm cho hành động của mình, tại sao lại để Nhà nước, mà chính xác là UBATGTQG phải lo cho các anh?
Câu “Tam thập nhi lập” có lẽ đúng với các anh bợm nhậu Việt Nam. Thay vì lập thân công thành danh toại, các anh mới đang tập “đứng”.
Nguyễn Quảng (từ Milton Keynes, Anh Quốc)

Sunday, 7 December 2014

ăn tết quê chồng



   (Tặng các chị em năm nay về quê chồng ăn tết)

 Tôi lấy chồng được 2 năm, tết nào cũng về quê chồng ăn Tết gần nửa tháng. Tôi làm ở công ty nước ngoài, dưới quyền tôi có 20 nhân viên toàn tốt nghiệp đại học ở nước ngoài.

 Chồng tôi là người ngoại tỉnh, tôi quen anh hồi đại học, mến tài anh, chúng tôi yêu nhau rồi kết hôn, cuộc sống bộn bề nhưng thông cảm hiểu biết lẫn nhau, chúng tôi hạnh phúc.
 Tôi sinh ra và lớn lên ở thành phố, chưa từng về quê lâu ngày, trừ dịp tết.
 Cứ 25 hay 26 tết, chúng tôi lại về quê. Tôi tính đoảng. Chồng tôi mua đủ thứ măng miến mộc nhĩ linh tinh , anh nói của tôi mua.
 Nhà chồng tôi có bố mẹ chồng, vợ chồng anh trai chồng cùng 2 đứa cháu, và cô em gái chồng.
  Khi vợ chồng tôi về, mọi người tay bắt mặt mừng, vợ chồng tôi có chốn riêng vì nhà khá rộng, có 5 gian, ở 2 chái nhà có ngăn thành phòng thì dành cho ông bà và vợ chồng anh tôi, em chồng ở nhà dưới,  3 gian giữa cho vợ chồng tôi và trẻ con. là chồng tôi nói thế.
 Tôi thì không hiểu "gian" ở đây nghĩa là thế nào, chỉ là cái nhà cỡ 40m2, không hề có tường ngăn, hóa ra 5 gian là nói về độ rộng, 1 gian rộng vài mét vuông, nếu có cột thì rõ hơn,  chùa trăm gian cũng không to lắm, thì nhà 5 gian các bạn tưởng tượng được.

  Gọi là phòng, nhưng nó là 1 cái gường, tô hô sát gian chính, che bởi cái ri-đô, sát với cái ghế sa lông ở chính giữa, nếu ai đó dựa lưng vào thành ghế, sẽ động đánh "cục " một cái vào gường ngủ của tôi.  Chúng tôi cũng không dám quan hệ, vì cái gường long-mộng  luôn dập kình kịch vào tường mỗi khi có dao động trên nó.
 Thật lòng, tôi rất không vui khi ngủ như vậy, mà suốt cả dịp tết, các chị ạ, có 1 cái của sổ ở gường của tôi, nhưng tôi không bao giờ dám mở, vì cửa sổ trông ra nhà vệ sinh và cái chuồng lợn, con lợn đáng ghét đó kêu ịt ịt suốt đêm và luôn va lục cục khiến tôi chỉ mong giao thừa đến sớm, con lợn đó sẽ bị chọc tiết trước giao thừa.
 Điều đầu tiên tôi ngạc nhiên là đánh răng, tôi không dám để bàn chải đánh răng của tôi cạnh những bàn chải của anh chị em chồng. Thậm chí tôi không dám gọi những thứ kia là bàn chải đánh răng, nó mòn vẹt, cán cầm đã từng có mầu gì đó tôi đoán là xanh hoặc tím nhưng đã bạc hết, những sợi nhựa rẻ tiền tòe ra 2 bên như những sợi râu mép, nếu đánh răng, tôi tin họ phải đánh nghiêng bàn chải, vì ở chính giữa không có gì, các sợi nhựa đã cong hết sang 2 bên.
 Sau khi đánh răng xong, tôi cất bàn chải của tôi đi.
 Khăn mặt cũng là 1 vấn đề, họ không dùng riêng khăn mặt, chỉ có độc 1 hoặc 2 hay 3 cái, chung cho tất cả, và khăn nào cũng trông có vẻ tốt khi nó khô, nhưng khi nhúng nước, nó trở lên nhớt như một con lươn, khiến tôi rất sợ.
 Khỏi phải nói, khi dùng khăn xong, tôi cũng cất đi.
 Nhờ giời, quê chồng tôi có 1 bể nước mưa, những con bọ gậy và côn trùng có chân như mái chèo luôn giãy đành đạch trong đó, mỗi khi tôi múc nước vào cái chậu nhôm, luôn phải vớt chúng ra, sau khi than thở với chồng tôi, anh ra ao (tôi kể về cái ao sau) câu lên vài con cá nhỏ nhỏ đòng đong mài mại hay con gì đó anh nói tên mà tôi quên mất, đem thả vào bể..
 Thật kì lạ, chỉ sau 1 ngày đêm, mọi con bọ trong bể nước mưa đều biến mất hết, tôi chưa kịp cám ơn chồng thì hôm sau nữa, 1 con cá chết thối từ khi nào, mắt lồi ra,  bụng ngửa lên, khiến tôi không dám dùng nước mưa hôm đó. mà ra ao thì tôi lại sợ..
  Mọi sinh hoạt rửa ráy ở quê chồng tôi, đều ở cầu ao. luôn có mấy con vịt kêu cạc cạc bơi quanh đó. bọn này buổi đêm cũng hay ré lên, khiến tôi cũng mong giao thừa đến sớm, bọn này cũng chung số phận với con lợn đáng ghét.
 Cầu ao, là 1 cái bậc, giống như cầu thang nhà tôi, nhưng họ xây khi chưa có nước, khi nước ngập lên, thì gọi là cầu ao, nhà chồng tôi giàu có, lên cầu ao xây bằng đá xanh.
 Vào buổi sáng, khi cậu con trai nhỏ của anh chồng tôi muốn đi ngoài, mẹ nó bê nó ra cầu ao, xi nó ỉa, và rửa đít thằng bé tại cầu ao, và thật kì lạ, buổi trưa, chị bê rổ rau ra chính chỗ đó để rửa, tôi sợ, không dám ăn rau.
 Cần phải nói để các bạn hiểu, ở quê chồng tôi, cầu ao là nơi làm tất cả mọi việc về rửa ráy, họ rửa tất cả ở đó, chân, bát nồi niêu, bu gà, đáy của cái lồng chim, ( toàn phân chim)...
 Và bọn trẻ con, vẫn ngồi ở cầu ao ỉa xuống.
 Tôi cũng thấy, rất nhiều cá con tung tăng ở cầu ao chờ ăn đồ miễn phí.
 Về quê chồng, vấn đề vệ sinh thực sự là ác mộng..

 Tôi từ bé đến lớn, vẫn dùng hố xí bệt, và tôi hay cầm quyển sách để đọc khi hành sự.
 Về quê anh, đi đại tiện thật sự là mối kinh hoàng.

 Buổi đêm, đó hầu như là bất khả thi, tôi phải cầm 1 cái đèn pin ( đó là lần sau, chứ lần đầu ko có đèn pin tôi phải dùng đèn dầu, cái bóng đèn luôn muốn rơi ra khi tôi di chuyển) đi bộ vòng ra sau nhà, gần cái cửa sổ phòng ngủ của chính tôi, qua chuồng lợn, trèo lên vài bậc chông chênh, và chui vào cái hố xí kinh hoàng đó. Nó có 1 cái lỗ đen kịt, có 2 viên gạch kê chéo để đặt chân, cái lỗ được bịt kín bởi 1 cái  tròn như cái đĩa bằng bê tông, giữa có cái lỗ, và 1 que tre to dài chọc vào lỗ đó, để đi vệ sinh, tôi phải cầm vào cán tre kinh tởm đó ( tôi luôn lót giấy ) mở cái lỗ ra, và đi vào cãi lỗ đen mịt mờ đó, khi xong việc, tôi lại đậy cái lỗ lại sau khi đẩy 1 lớp tro than lên trên.

Đi tiểu cũng là 1 vấn đề, quê chồng tôi có 1 vườn chuối nhỏ, và họ để 1 cái giống cái nồi như bằng sành, để những anh liền ông vô tư đi tiểu vào đó, tôi sợ cái nồi đó, nó bốc mùi nồng nặc và luôn có rất nhiều bong bóng khí trùm lên bề mặt cái nồi sành đó nếu vừa được ai đi tiểu vào.

  Mẹ chồng tôi cũng đi tiểu vào đó, bà mặc 1 quần màu đen ống rộng, vén cao lên đến bẹn, và đi tiểu được hệt như 1 anh liền ông, thi thoảng nước tiểu chảy dọc đùi bà.
 Tôi thì đi nặng hay nhẹ đều phải lò dò vào cái nhà xí kinh hoàng đó.


 Và ruồi nhặng  thì quá kinh khủng, dù ở đâu, trong nhà hay ngoài sân, tôi luôn nghe tiếng vỗ cánh e e e e của chúng, và chúng luôn bậu vào mặt tôi khi tôi díp mắt buổi trưa, và cố hút cái gì đó quanh mép tôi. Đồ ăn chúng bu vào rất nhanh, nếu không ai đuổi, đĩa xôi trắng chúng bu lại hệt như xôi nấu với đậu đen.


 Nhà chồng tôi rất tốt với tôi, tuy nhiên tôi cũng phải làm nhiều việc,  tôi luôn phải nấu nướng 1 cái gì đó, tôi có cảm tưởng, ở quê, họ ăn không ngưng nghỉ.
 Cái bếp quê chồng là nỗi kinh hoàng với tôi, nó là 1 bãi rác không hơn khi lần đầu khi tôi vào bếp. rơm , củi, cành tre và giấy vụn khắp nơi.
 Nó tối mịt dù ban ngày do toàn bộ bếp là màu đen do ám muội, và đun bằng rơm và củi, công nghệ mới được áp dụng là cái lò bằng than có quạt, nhưng lò đó luôn có 1 cái nồi to tướng phía trên đun 1 cái gì đó, hết nước thì đến cám lợn, rồi lại nước.. rồi cám.
 Lần đầu tập đun bếp bằng rơm, tôi làm cháy luôn cái que tre dùng để ủn rơm vào, và cũng suýt làm cháy cả cái bếp, trong bếp đầy những tre gỗ nhỏ để đun, rơm thì hết lại ra rút ở vườn..
 1 điều làm tôi không vui là bố chồng tôi, mặc dù ông rất quý tôi, đó là việc ông khạc đờm.
 Ông hay hút thuốc lào, đó là 1 cái ống tre có cái lỗ để cho thuốc, trong ống tre lại có nước, nước đó tôi làm đổ ra 1 lần và có mùi tởm lợm, bố chồng hay tọp má rít thành tiếng giống như tiếng ta giật bồn cầu.
 thuốc lào khiến ông hay khạc đờm, ông hít 1 hơi dài, khạc 1 phát, vài nhổ vào cái ống của riêng ông, giống cái hộp bia 500ml loe miệng. tôi luôn sợ cái lọ đó, tôi luôn dùng chân đủn nó ra xa vì sợ làm đổ nó.
 Nhưng lắm lúc ông lười, ông khạc ở gian giữa ( phòng khách ) và hít thêm 1 hơi, ông nhổ ra sân, đàn gà bu lại ăn thứ cám cò kì dị đó.
 Nhưng tôi ghét nhất khi ông ngồi ở gường tôi ngủ , và khạc đờm nhổ qua của sổ ( cánh của sổ tôi luôn đóng kín buổi đêm nhưng ban ngày phải mở ) cục đờm bay qua gường của tôi, phi ra ngoài nếu may mắn, nhưng thông thường, cục đờm đó luôn vướng vào chấn song cửa sổ của tôi, quấn rất nhanh vài vòng mà người khạc  biết cũng lờ đi. tôi phát điên khi phải lau nó lúc vắng ông, đôi khi tôi quên mất chính xác chấn song nào bị cục đờm bám, thế là phải lau toàn bộ chấn song với cảm giác cục đờm xanh ở mọi nơi, tởm. và để lâu thì nó khô đi, thành 1 thứ keo dính, tôi phải dùng 1 con dao cùn để cạo nó ra.
 Mẹ chồng tôi cũng rất tốt với tôi, nhưng bà luôn bị đau gì đó, bà có tật rên.
 Cứ đêm là bà đau, đau là rên, lắm lúc bà rên lúc 2 giờ sáng, bà rên kiểu như nửa khóc nửa ai-oán, cộng với tiếng côn trùng nỉ-non khắp nơi, làm tôi nổi gai ốc vì sợ.

 Nhà chồng tôi chỉ náo nhiệt từ 28, đó là ngày con lợn bị chọc tiết…
 Đó là lúc, cơn ác mộng của tôi bắt đầu, suốt mấy ngày, họ chỉ toàn ăn và uống vào nói, bố chồng tôi khạc đờm gấp 3, mẹ chồng tôi rên to gấp đôi.
 4h sáng, tiếng người gọi nhau râm ran, chồng tôi đã dậy từ lúc nào, và tiếng con lợn kêu lập tức đánh thức cả xóm : éc …éc..éc
 Tôi trùm chăn kín đầu, bịt vào tai, mà cũng ko chịu nổi, tiếng chồng tôi và anh chồng và các họ hàng to dần xen với tiếng con lợn đang yếu dần, họ gọi nhau đun nước bê nong bê nia chia thịt, rồi tôi nghe tiếng con lợn rống lên trước khi ằng ặng khi bị đâm, thế là xong đời nó.

 Tôi phải dậy, vì không thể nằm khi mọi người dậy hết, tôi giúp đun nước, con lợn đã được cạo lông trắng hếu, giờ tôi biết thêm 1 điều về chồng tôi, hóa ra anh là 1 đồ tể chuyên nghiệp. anh thậm chí biết chọc ngón tay vào chậu tiết để nếm tiết canh đo mặn nhạt. khoắng tiết 1 vòng để biết độ đông đặc lâu nhanh. Họ gọi nhau xẻ thịt rồi nhồi làm dồi, rồi giã làm giò, rồi xẻ để gói bánh chưng, tôi gần rời 2 cánh tay vì phải giã giò, là việc duy nhất tôi biết làm. Rồi suốt cả đêm hôm đó, tôi thức để trông nồi bánh chưng, thú thật ngồi ngủ gật canh nồi bánh mà tôi nhớ Hanoi quá, tôi cũng không thích ăn bánh chưng, nó giống như món xôi giã nát với cục mỡ lầy nhầy chính giữa.
 Ở quê, xưng hô cũng là 1 vấn đề, tôi xưng chị với vài đứa trẻ và lần nào mẹ chồng tôi bảo : “ấy ấy phải gọi bằng cậu!”có vẻ như bất kì thàng trẻ con nhem nhuốc nào cũng có thể là cậu tôi hoặc anh tôi, đến nỗi tôi phải chào tất cả bọn ranh con bằng cậu cho chắc.
 Suốt cả tết, quê chồng tôi lao vào những cuộc rượu liên miên, chồng tôi say suốt, còn tôi và các phụ nữ thì luôn nấu ăn, dọn, rửa.. rồi lại nấu ăn.
 Ở quê, tôi nhận ra ai cũng có thói quen rung đùi, mỗi khi ngồi vào ghế, là chân họ rung lên bần-bật, như chứng động kinh, tôi cố quan sát xem họ rung chân phải hay trái, nhưng hỡi ôi, dù chân phải hay trái thì họ đều rung, có người còn rung cả 2 chân cùng lúc, và nếu họ dựa vào gường của tôi thì rung cả gường, giống như  đang có  1 cơn động đất nhẹ.
 Đến giờ, tôi cũng ko hiểu sao họ lại run rẩy chân khi ngồi ??
 Ở quê, tắm cũng là 1 cực hình, suốt cả ngày nấu nướng dầu mỡ, nếu muốn tắm, tôi phải đun  1 nồi nước ( mất cả tiếng để đun nồi nước này ) rồi bê vào nhà tắm với 1 chậu nước lạnh, rồi bê vào nhà tắm là  1 phòng hết sức hẹp không hề có mái che (quê chồng tôi, họ nghĩ nhà tắm thì ko cần mái thì phải), trộn nước nóng lạnh với nhau cho vừa, và ngồi xổm, giội từng gáo nước lên người. và phải nhanh trước khi nước nguội, tôi luôn vừa tắm, vừa suýt soa vì lạnh.
 Liền ông ở quê chồng tôi hết sức thô lỗ khi ăn, họ luôn nói rất to như cãi nhau, vừa nhai, vừa nói, vừa hút thuốc, họ chỉ ngừng nói khi ngậm mồm uống hớp rượu hay rít hơi thuốc, và chỉ 1  giây là họ tranh nhau nói, và tôi sợ nhất là hút thuốc, họ thả khói đầy nhà, đến nỗi tôi cảm tưởng đang ở phòng hơi ngạt của đức quốc xã.

 Và miếng thịt nào tôi ăn, cũng cảm tưởng như ăn thịt xông khói.
 Và hầu như lúc nào cũng ăn, 8h sáng họ đã bắt đầu bưng lên  mâm rượu thịt đầy tú ụ, và ăn đến 10h đêm luôn.

 Suốt chục ngày tết quê chồng, tôi không có 1 ngày an lành, rửa dọn nấu, loanh quanh từ bếp đến cầu ao, đầu tóc xổ tung, quần áo tõa tượi…

  Tôi nhớ Hanoi với phòng ngủ của tôi, bồn tắm của tôi, café sáng của tôi, bàn trang điểm của tôi…

 Năm nay, tết lại sắp đến, tôi biết chồng tôi sẽ lại giục tôi về quê ăn tết.
 Tôi đã qua phố sinh Từ, mua 1 con dao chọc tiết lợn, bản rộng nhất 15 phân, cán gỗ, đầu nhọn hoắt, giá 95 ngìn đồng, đúc từ nhíp xe ô tô gát 69 của liên xô cũ.

 Nếu thàng chồng mở mồm bắt tôi về quê nhà nó ăn tết, tôi sẽ đâm nó chết.

 Mà không, tôi sẽ về quê cùng nó, đâm chết cả nhà nó. Từ thàng bố hay khạc đờm đến con mẹ hay rên của nó.

 Tôi điên rồi các chị ơi…..










khách mặt lồn trâu